Thương phận đời bên gánh hàng rong

Ngày : 29/04/2020
Khi thành phố đã lên đèn, ánh đèn vàng hắt hiu trên những con phố nhỏ. Người đàn bà ngồi tựa đầu vào bức tường loang lổ đã úa màu thời gian trên một con hẻm nhỏ. Muôn nẻo đường ở Sài Gòn mà họ đã đi qua

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Rớt rơi những giọt mồ hôi, hằn in dấu chân mệt mỏi nhưng không có nghĩa là họ sẽ bỏ cuộc.. Hai đầu gánh của chị đựng đủ thứ quà ăn vặt như bánh tráng, kẹo, khoai, củ sắn, xí muội, xoài...

Tôi lướt xe qua chị mà lòng dâng trào nhiều cảm xúc, thương những gánh hàng với bao nỗi cơ cực dãi nắng dầm mưa.

Lời bài hát “Gánh hàng rong” của nhạc sĩ Lê Quốc Dũng có lẽ đã nói hộ nỗi lòng của những phận người trót mang trên mình đôi gánh hàng rong:

“Trên con phố khuya có một người đang bán hàng rong

Cơn mưa vẫn rơi tiếng rao buồn lạc lõng chơi vơi

Bao năm vẫn ngược xuôi lòng vui thấy con thơ mỉm cười

Mưa ơi thôi đừng rơi để mẹ về còn chút niềm vui”

Nghĩ cũng lạ! Không biết hàng rong có tự bao giờ mà đã vô tình trở thành nét riêng của văn hóa đô thị, gieo vào lòng người bao nỗi cảm phục mến thương. 

Họ là ai? Những con người tứ xứ, nghèo nàn nhưng không cam phận: Quẩy đòn gánh trên vai, tảo tần, rong ruổi lo cho cuộc mưu sinh. Mùa nào thức nấy!

Đó là thời của chợ và hàng rong: vừa tiện, vừa rẻ lại vừa tươi. Người mua: an tâm tin tưởng. Người bán: mộc mạc, chất phác, thật thà.

Những người bà, người mẹ, thậm chí là cả những người cha, chỉ một đòn gánh đơn sơ mà gánh cả cơm áo gạo tiền với bao ước mơ đến giảng đường được trở thành hiện thực.

Vì họ biết rằng mỗi vất vả vượt qua, mỗi đồng tiền chắt chiu dành dụm được đổi từ cái gật đầu khen ngon và tiếng cười giòn của con sẽ còn vang mãi nâng những bước chân cắp sách đến trường.

Đối với họ- những con người cần mẫn- dù mồ hôi thấm ướt vai, dù đôi chân mỏi nhừ trên đường đời gian khổ nhưng trong đôi mắt ấy vẫn sáng lên niềm vui và tự hào. 

TN

:
Xem thêm
Về đầu trang